ĐỪNG THUÊ RẺ, ĐỂ RỒI ĐẨY NHÂN SỰ HOẶC CHÍNH MÌNH ĐI LÀM NGHỀ MỚI — CREATIVE DIRECTOR
Bạn muốn tối ưu chi phí làm content.
Không sai. Doanh nghiệp nào cũng nên biết tiết kiệm.
Nhưng có một kiểu “tiết kiệm” rất đắt: Tiết kiệm tiền làm content, rồi lấy chính thời gian nhân lực nội bộ hoặc chủ doanh nghiệp ra trả.
Bạn có hai lựa chọn quen thuộc.
- Giao nội bộ.
Họ hiểu bạn. Hiểu “chất”. Hiểu bạn muốn nói gì.
Nhưng thiếu tay nghề để biến cái đúng đó thành thứ đủ sắc. Ý có rồi. Nhưng hình hài không tới. Đúng hồn. Sai xác.
- Giao freelancer.
Tay nghề có thể ổn. Hình ảnh có thể đẹp.
Nhưng họ không sống đủ lâu với doanh nghiệp để hiểu những thứ không nằm trong brief: niềm tin nào không được đánh đổi, điều gì làm bạn khác biệt,và cái “chất” nào phải giữ bằng mọi giá. Bạn đang giao cho người giỏi triển khai một bài toán mà đáng lẽ phải được giải ở tầng chiến lược và creative trước đó. Đúng xác. Rỗng hồn.
Thế là bạn nghĩ ra một nước cờ thứ ba nghe rất hợp lý: “Thôi, ghép cả hai lại.”. Nghe quen không.
Nội bộ giữ hồn.
Freelancer làm xác.
Tiết kiệm được một khoản. Có vẻ vậy.
Nhưng bạn vừa tạo ra một công việc thứ ba.
“Công việc nối hồn vào xác”.
Ai làm?
Bạn.
Hoặc đội nội bộ.
Chính những nhân sự bạn tuyển về để cùng xây dựng doanh nghiệp. Giờ họ phải kiêm thêm một cái ghế chưa ai trả lương: Creative Director bất đắc dĩ.
Và đây là buổi tối của họ:
- 9 giờ tối vẫn ngồi sửa lại cái video freelancer vừa gửi — trong khi báo cáo sáng mai còn chưa đụng tới.
- Kẹt giữa hai đầu: sếp bảo “chưa đúng ý”, freelancer bảo “brief có nhiêu đó thôi” — người gánh cả hai là họ. Làm một việc chưa ai từng dạy. Và khi nó không ra gì, người bị hỏi đầu tiên vẫn là họ. Kết quả: doanh nghiệp hở cả hai đầu.
Việc quản trị — thứ họ giỏi nhất — bị bỏ lửng.
Việc sáng tạo — thứ họ chưa từng làm — vẫn ra một sản phẩm chắp vá.
Trong quản trị nhân sự, Doanh nghiệp thường hỏi: “Làm sao để giữ người giỏi?”
Nhưng ít hỏi hơn: “Mình có đang dùng người giỏi đúng chỗ không?”

Và từ đây, một nghề mới được sinh ra trong doanh nghiệp: Đội Creative “cây nhà lá vườn”.
Chủ doanh nghiệp và đội ngũ nội bộ bắt đầu kiêm luôn một nghề mà chẳng ai được tuyển để làm:
Nghĩ brief sao cho freelancer hiểu.
Sửa brief vì freelancer chưa hiểu.
Giải thích vì sao câu này chưa đúng.
Vì sao hình kia chưa ra chất.
Vì sao cái đẹp này không phải cái đẹp của thương hiệu.
Vì sao video quay rất đẹp…
nhưng xem xong chẳng biết doanh nghiệp là ai.
Thế là những người giỏi quản trị bị kéo ra khỏi việc quản trị, biến thành Creative Director bất đắc dĩ — đứng giữa một bên có chiến lược nhưng không có tay nghề sáng tạo, và một bên có tay nghề kỹ thuật nhưng không đủ ngữ cảnh để hiểu thương hiệu.
Một bên biết mình muốn gì nhưng không biết làm.
Một bên biết làm nhưng không biết vì sao phải làm như thế.
Và ở giữa là sếp — người phải làm cả hai.
Kết quả rất trớ trêu:
Doanh nghiệp tiết kiệm được một khoản thuê ngoài.
Nhưng tạo ra cả một đội ngũ làm thêm nghề mới.
Việc mình giỏi thì bị bỏ lửng.
Việc mình không giỏi thì vẫn không làm tới.
Và cái bạn gọi là “tối ưu chi phí” bắt đầu tính lãi.
- Một lần bằng tiền cho content không tới.
- Một lần bằng thời gian của người đáng ra đang điều hành doanh nghiệp.
- Một lần nữa bằng chi phí cơ hội của những việc đáng ra đã có thể tạo ra doanh thu.
Không phải content đắt. Là cách làm content này đang âm thầm đắt hơn bạn tưởng. Vì vấn đề chưa bao giờ là: Nội bộ hay freelancer? Vấn đề là: Ai chịu trách nhiệm nối chiến lược với tay nghề? Nếu câu trả lời vẫn là chủ doanh nghiệp — thì bạn không tối ưu. Bạn chỉ đang chuyển chi phí từ hóa đơn sang thời gian của đội ngũ quản trị hoặc chính bản thân mình. Mà thời gian chính là vàng.


